Sau đó ít lâu, người ta hỏi ông Larwrence Jones có thù oán những người đã kéo lê ông trên đường và chực thiêu sống ông không, ông đáp: "Tôi còn bận trí biện hộ cho chính nghĩa của tôi, còn thì giờ đâu mà thù oán họ.Cứ thế học và thi đậu hai bằng: một bằng kiến trúc tổng quát, tại Đại học đường Minnesota, một bằng giáo sư mỹ thuật Đại học đường Columbia.Họ bàn cãi rất nhiều mà quyết định rất ít.Khổng Tử dạy rằng: "Bị mất cắp, bị vu oan chẳng phải là điều quan trọng, nếu ta bỏ không nghĩ đến nữa".Nhưng cảnh ngộ của ta khác: ta sống một đời tầm thường quá.Mỗi chương dài 10 tới 20 trang chỉ đưa ra một chân lí hay một lời khuyên; và để người đọc tin chân lí, lời khuyên đó, Carnegie kể cả chục câu chuyện có thực, do ông nghe thấy, hoặc đọc được trong sách báo, nhiều khi là kinh nghiệm của bản thân của ông nữa, kể bằng một giọng rất có duyên, cho nên đọc thích hơn tiểu thuyết, mà lại dễ nhớ.Tôi còn mê mải với một lý tưởng đang giá gấp ngàn lần thể chất tôi.Và bắt tôi mặc quần áo dài, rộng.Bọn đó lưng dài vai rộng, nhưng không biết chút gì về các chất nổ hết.Ông William James đã nói: "Những nhược điểm của ta giúp ta một cách không ngờ".