Đến mức đó thì đời ta có thể như đời sống trong tù và không phải là của ta nữa.Nghệ thuật là cao quý, nhưng không phải là cao quý nhất.Bạn bị "nhốt trong châu thành" bạn thích du lãm ở đồng quê, thích nhận xét đời sống của muôn loài? (tiêu khiển đó làm mở mang tâm hồn người ta).Mà cũng không ai lãnh nó nhiều hơn hoặc ít hơn bạn.000 đồng một năm mà chi tiêu vẫn thiếu hụt thì đời không vì vậy mà nhất định là phải lúng túng; xắn tay áo lên, gắng sức kiếm thêm thì quỹ chi thu sẽ thăng bằng.Thật là một chế độ dân-chủ lý-tưởng.Sau cùng bạn lên giường, mệt phờ vì công việc ban ngày.Các triết gia đã giảng-nghĩa không gian mà không giảng nghĩa thời gian.Và cũng không có hình phạt.Đó không phài là lời khuyên của tôi, mà là lời khuyên của những người khôn nhất, thực tế nhất ở đời.
