Thần kinh căng thẳng là một thói quen, mà thói xấu có thể bỏ được, thói tốt có thể tập được.Tôi không còn mảy may chú ý tới sự chia rẽ các môn phái vì tín điều của họ khác hẳn nhau nữa.Mùa xuân năm 1938, tôi đến bán ở gần Versailles [7].Hễ buồn ngủ thì tự nhiên phải ngủ, có nghị lực mạnh tới đâu cũng không chống lại được.Đáng lẽ oán hận và thương thân trách phận như vậy, ông nên tự hỏi tại sao ông không được các người làm công cảm ơn.Có nhiều người cố nắm tay tôi để chia buồn.Người La Mã hồi xưa cũng có một tiếng để diễn ý đó.Sắp bước vào căn phòng họ, nỗi lo sợ bùng lên mạnh quá, tôi phải đi đi lại lại trước cửa phòng hoặc ra hẳn ngoài đường mà đi loanh quanh.Tất cả những chứng đó đều là anh em chú bác với nhau, anh em chú bác ruột".Anh hãy nhìn tôi coi.
