Bác sẽ không biết buổi chiều hôm qua, sau khi đá bóng, ra vòi nước táp những luồng nước máy lên mặt, vuốt lên đầu; lấy nước trong xô nước chè thua độ vừa tan hết thanh đá to tướng phả lên mặt lần nữa; rồi phóng xe trên đường, bạn có một cảm giác sảng khoái hiếm hoi.Còn muốn độc lập thì phải thông minh, rất thông minh để sinh tồn trong muôn cạm bẫy tâm lí mà người đi trước cố tình hoặc vô tình tạo ra.Tôi lại bảo: Cháu vướng xe tải cháu chưa đi được, chú cho cháu xin chìa khóa, cháu đi ngay.Và danh tiếng thì không có mới buồn cười.Nhưng vấn đề là bạn tin nếu thế bạn sẽ chóng chết hơn.Để cả đời chúng ta không phải đeo chỉ một chiếc mặt nạ.Im lặng ra về giữa dòng người hả hê.Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi.Và biết rằng mình biết ít thế nào.Nếu không có một lực đẩy cực lớn.
