Vì tôi không hư hỏng, chẳng đòi hỏi gì, được vài người công nhận là tài năng, bạn bè bố mẹ cũng quí, mỗi tội không chịu học hành.Chỉ có một cách để giữ danh dự là làm cho chúng chùn bước.Nhưng mà cái đó dường như có sức cám dỗ và thử thách hơn.Còn hơn bị coi là thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo.Dù nhiều khi cần viết và cần viết cho chúng trở nên hay nhưng bây giờ tôi đang trong sở thú.Và tôi sẽ cố tâm niệm sẽ quay về.Tôi hơi chờ xem mẹ có ngã giá cao hơn không.Mẹ: Hai bác có chuyện gì à? Tôi: Im lặng.Bạn không biết đó là cái gì cho đến khi bố bạn gọi vọng lên từ dưới nhà tắt đồng hồ báo thức đi bạn mới hình dung ra vấn đề.Lúc tan tác, có người cười bảo: Đấu tranh gì mà được có dăm bữa nửa tháng.