Bởi em biết hy sinh từ trước anh rất lâu.Đang viết, à không, nói, à không viết, à có nói, chơi thôi.Hai là bạn viết cái chuyện này.Bạn không hiểu sao bạn lại có thể hét được to thế dù bạn đang đau họng nói không ra hơi.Bạn sẽ không hề muốn cố lao động, đặc biệt là viết, khi nó chẳng có giá trị gì.Có thể em muốn thế trong những lúc cô đơn.Như đứng từ ngoài nhìn vào một bức tranh.Bạn lại chán ghét cái sự ngồi.Hôm qua vệ tinh của bác lại đến báo cáo.Nó cũng không thích tôi lắm.
