ĐI đã lên tiếng gọi tôi vì lâu rồi tôi chưa gọi nó.Cháu có định đi học nữa không nói thử bác nghe.Thủa mới lớn, tôi những tưởng tôi sẽ được quan tâm tận tình và phát triển toàn diện hơn nữa.Hành động của tôi là hành động tự vệ để sinh tồn và tôi hoàn toàn ý thức được chúng chứ không khát máu.Có lí do cũng không khóc.Nhưng thực tế đã biến tôi thành một con chim nao núng trước cành cây cong.Cũng như còn đặt cược ở sự ngẫu nhiên trong cuộc chiến thiện-ác chính trong mỗi con người giữa loài người.- Thế thì vẫn phải về để mẹ khỏi mong chứ.Đời sống luôn cần những sự dung hòa.Hồi trước nó ở tầng một, trên đầu giường bác gái.