Dùng thì giờ của tôi để tính công việc sắp tới, ích lợi nhiều hơn là ưu phiền về những lỗi lầm hôm qua.Mặc dù vậy tôi cũng lo rằng nếu tụi Lùn tìm ra thì tôi sẽ khốn đốn với chúng chớ chẳng chi.Hai cái tang kế nhau, đau đớn thay! Ông mất ngủ, mất ăn, cũng không nghỉ ngơi được nữa.Tôi đáp: "Không hại, má con mình ngủ thêm chút nữa".Và đây là điều quan trọng mà tôi muốn kể: Cả trong khi Lowel Thomas nợ như Chúa Chổm và thất vọng chua chát, ông chỉ suy tính chớ không lo lắng.Bốn năm ròng như vậy, cực như trâu, song anh ta không hề than thở.Trong khi nguy hiểm, tôi lại thấy phấn khởi và cảm hứng bội phần.Nhưng chị John để ý nhảy lên la: "Anh John phải có ý tứ chứ! Anh không biết cắt thịt rồi!".Tên chàng là William Osler.Còn 23 phần trăm nữa nhận lời trong lần thứ nhì.
