Và họ chấp nhận chúng như một tất yếu khách quan.Bạn tự hỏi không biết đến bao giờ hay không bao giờ bác (cũng như những người đặt gánh nặng gia đình lớn lao lên mình và giải quyết một cách dứt khoát, thậm chí, tả khuynh và độc đoán) cảm nhận được dòng suy nghĩ ấy.Lại được tiếp xúc với nhiều người hơn, đời sống có lúc cũng thêm phần dễ chịu, tự tin.Nó dẫn đến những hành động đầy cảm tính khi cần lí tính và ngược lại.Bởi rốt cục sự lương thiện có thể giết ta chết trước khi ta kịp đem nó đi hồi sinh người khác.Trên đời này, còn biết bao con đường mà mình chưa biết.Trước mỗi đợt đội ta tấn công thì rộ lên như phong trào.Này thì… những giọt lệ bay trong lòng vắng-hoa sữa vỡ vương hương đăng đắng…Khao khát được đụng chạm với giới khác không thường trực hoặc bị việc khác lấp đi.Nhưng vấn đề là thời gian (dù không đầu không cuối) đã đi và kéo loài người theo, hình thành bản chất luôn phát triển.
