Tôi không định đánh giá con người qua hành động ấy.Thôi nhé, cất ngay đi.Bây giờ là 12h26 đêm.Như thế vẫn chưa đủ cho một con người.Viết thế đủ chưa nhỉ.Nên bạn đừng ban phát lòng xót thương bừa bãi.Rồi thì thời gian trôi, ở những lớp màng được vén khác, chàng trai lại tưởng tượng sâu hơn:Cái đêm mà khi ngồi cùng những cậu công nhân chưa gặp bao giờ dưới một cái quạt lớn, cùng bó hàng, xếp hàng, khuân hàng, tôi có cảm tưởng mình đã xuất hiện trong khung cảnh này trong một giấc mơ từ xa xưa.Lúc tôi khóc, dường tôi có hỏi tại sao mình khóc.Mồm tớ vốn đã bẩn lắm rồi.