Tôi đốt vì nó vô nghĩa.Tôi nhỏ bé cứ lởn vởn xung quanh, vì kỹ thuật cũng có sơ sơ nên không để bác dắt qua.Hôm nay đi đâu? Không biết.Sợ vì cảm giác có thể đánh mất rất dễ dàng.Sức khoẻ yếu thì học thêm tại chức tiếng Trung với cả phấn đấu vào Đảng vội làm gì.Cũng chẳng biết sẽ chụp không.Lại còn những câu buồn (cười) của tiền bối: Ai nói gì thì nói nhưng phải tin vào mình.Lần sau con đi đâu phải xin phép các bác.Không phải lúc này, không phải nhiều lúc, nhưng không phải không có lúc bạn muốn nói thẳng vào mặt bất kỳ một thằng bạn, một người quen nào: Mày ích kỷ, ngu và hèn như một con lợn.Tô mỳ của bạn cũng đang nghi ngút hơi.