Nếu quay mặt ra ngoài cửa, bên phải là cây chanh và giàn thiên lý.Ngồi bên trái tôi là một người khá điềm tĩnh, ít reo hò.Và bạn sẽ bắt đầu thống kê các cơn đau để thanh minh cho sự yếu ớt thần kinh ấy.Lại có kẻ ngồi nghiêng nghiêng đầu, tay chống cằm quan sát bà già.Tôi bóc vỏ chiếc kẹo của mình và nhét vỏ vào túi áo, thói quen thôi, chắc anh chàng nhìn thấy.Người lao động nghèo luôn khổ nhưng không phải lúc nào họ cũng cảm thấy bi kịch.Nói hơi trống không vì bằng tuổi, hồi bé lại học cùng lớp.Nói thế nào đây? Khó quá! Tốt nhất là cứ loanh quanh luẩn quẩn.Nhà bạn có nhiều người làm trong ngành, có người nói đùa đùa thật thật: Thắng thì ai chả thích nhưng chỉ mong Việt Nam bị loại ngay từ vòng đầu.Và cũng như bà nội tôi, chả để ai bắt nạt.