Bởi lẽ em là người phụ nữ bình thường, bình thường nhất…Ngọn lửa bén rễ rất nhanh.Cũng không phải điệu cười sảng khoái rồi.Trên đường về, bác tôi bảo: Đấy, con thấy không.Câu được rồi, tốt thưởng cho bạn lúc bạn đẩy xe máy lên nhà qua các bậc thềm cao, hoặc lúc tưới cây xong, hay khi ăn đủ ba bát cơm (bài tủ dành cho bữa cơm: Cơm ba bát-áo ba manh-đói không xanh-rét không chết).Ta sẽ cố giữ lại sự lương thiện, không phải để cho ta, mà để cho những người rồi đây sẽ thật gần ta.Vốn dĩ là bệnh của kẻ cận, đừng nhầm hay đừng mất công suy diễn là tớ khóc.Không có nó thì sao? Cuốc bộ hoặc đi xe buýt.Chả phải thở than gì.Mọi khi thế thì thật đê tiện nhưng bạn đang có cái đang viết là một thứ đê tiện hơn để an ủi.