Đây là hai trang đó:Ông nói: Nghe lời ấy tôi hiểu ra ngay nên tự hỏi rồi tự đáp những câu này:Tôi rán suy nghĩ tìm một giải pháp.Thấy chúng thế rồi nghĩ tới tôi thế này mà còn than thân trách phận, tôi thấy thua chúng.Tôi tin thế nào cũng lăn xuống hố bên đường, nhưng nhà tôi không ngớt lời nhắc: "Tôi lái rất chậm.Tôi được đi học, nhưng ngay tuần đầu, mỗi lần trở về nhà, la khóc khổ sở.Năm 1929, một chuyện kỳ dị xảy ra làm náo động cả giáo giới.Rồi họ mới chế ra những vỏ xe mềm hơn để làm cho sự đụng chạm trên đường dịu, nhẹ đi và những vỏ này "chịu đựng" được.Con đường đời chỉ qua một lần thôi.Không bao giờ bà phàn nàn về sự bạc bẽo của con cái.